Mon, 07 / 2019 | helios

Phân tích tác phẩm hạnh phúc của một tang gia Tuổi đời của Vũ Trọng Phụng quá ngắn ngủi. Mới 27 tuổi, ông đã mất vì mắc bệnh lao. Nhưng đây lại là một cây bút với sức sáng tạo dồi dào. Chưa đầy mười năm sáng tác (từ năm 1930 đến 1939), ông đã đế lại một khối lượng tác phẩm khổng lồ. Số đỏ […]

Phân tích tác phẩm hạnh phúc của một tang gia

Tuổi đời của Vũ Trọng Phụng quá ngắn ngủi. Mới 27 tuổi, ông đã mất vì mắc bệnh lao. Nhưng đây lại là một cây bút với sức sáng tạo dồi dào. Chưa đầy mười năm sáng tác (từ năm 1930 đến 1939), ông đã đế lại một khối lượng tác phẩm khổng lồ. Số đỏ là một trong các tác phẩm tiêu biểu của ông. Tiếu thuyết Số đỏ được đăng ở Hà Nội báo trong khoảng số 40 ngày 7 – 10 – 1936 và in thành sách đầu năm 1938. Đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia thuộc chương XV của tiều thuyết Số đỏ. “Bàng nghệ thuật trào phúng sắc bén, qua đoạn trích “Hạnh phúc của một tang gia”, Vũ Trọng Phụng đã phê phán mạnh mẽ bản chất dối trá và sự nhăng nhố đồi bại của thị trấn hội “thượng lưu” ở tỉnh thành những năm trước bí quyết mạng”.

>>> XEM THÊM : Tóm tắt tác phẩm hạnh phúc của một tang gia

>>> XEM THÊM : Soạn bài hạnh phúc của một tang gia

>>> XEM THÊM : Phân tích nghệ thuật trào phúng trong hạnh phúc của một tang gia

Hạnh phúc của một tang gia là tất cả chương XV của tác phẩm Số đỏ. đầu đề này khiến cho người đọc phải chú ý. đầu đề truyện đã hàm cất nội dung trào lộng. Tang gia cơ mà hạnh phúc! Anh chị em sung sướng, vui vẻ khi trong nhà có người chết. Thật không thế mường tượng nổi. Phải là một lũ con cháu bất hiếu mới mang thế vui sướng lúc cụ tố trong gia đình mất. dòng chế của cụ Tổ là niềm hạnh phúc của mọi thành viên trong gia đình vì chiếc chết của cụ đem đến cho mỗi người một cái lợi nào ấy, 1 niềm vui nào đó.

Bản tính điêu trá và sự nhăng nhố đồi bại của phố hội "thượng lưu” ở tỉnh thành đầu tiên bộc lộ ở thái độ điêu trá, ở cách cư xử mất đạo đức của những kẻ bất hiếu khi nghe tin cụ Tố mất, “Ba ngày sau, ông cụ già chết thật”. quả thực, con cháu cụ Tố đà chờ mong rất lâu mẫu ngày được đưa tang cụ Tổ. Niềm vui lớn nhất của đại gia đình bất hiếu này là tờ di chúc của cụ cố tổ thế là đã tới lúc được thực hành. “Cái chết của cụ khiến cho phổ thông người sung sướng lắm". tức là lúc cụ quy tiên thì mẫu gia tài kếch xù mới được chia cho đông đảo con trai, con gái, con dâu, con rể, cháu trai, cháu gái…. Việc chia gia tài là hiện thực “chứ không còn là lí thuyết viển vông nữa”. cảnh huống này đã khiến trình bày thực chất của đám con cháu bất hiếu. Ông Phán mọc sừng đã được cụ cố Hồng bảo nhỏ vào tai rằng sẽ chia cho con gái và rề vài nghìn đồng. Chính ông ta cũng không ngờ rằng giá trị đôi sừng hươu vô hình trên đầu ông ta nhưng mà to đèn như thế. Còn con trai cụ tố thì mừng vui ra mặt. Cụ cố Hồng tuy mới hơn 50 tuổi nhưng lâu nay chí ước mơ được gọi là cụ cố. Cụ tố chết, thật là dịp may đã đến. “Cụ cố Hồng mừng ranh mãnh đến mức gan ra lẩm cẩm”. Thằng bồi tậu đã đếm được đúng 1 nghìn tám trăm bảy mươi 2 câu gắt: “Biết rồi, khổ lắm, đề cập mãi!”. tuy nhiên, Cụ cố Hồng đã nhắm nghiền mắt lại đế mơ mòng tới lúc cụ mặc đồ xô gai, vừa lụ khụ chống gậy vừa ho khạc, vừa khóc mếu, đế cho nhân gian phải chỉ trỏ: “Ui kìa, con giai lớn đã già đến thế kia kìa. Cụ chắc mười phần ràng ai củng phải ngợi khen 1 loại đám ma như thể, một cái gậy như thế…”. Nhân vật này điển hình cho một cái người ngu dốt, háo danh. Bởi vì theo quan niệm trước đây giả dụ người chết có nhiều con cháu và con cháu càng to tuổi bao nhiêu thì càng được coi là gia đình có phúc bấy nhiêu. bởi vậy, đế được người đi dưa đám ma khen, cụ cố Hồng cố tình tỏ ra mình đã già yếu. Văn Minh, con trai cụ cố Hồng, cháu nội cụ tổ thì mừng nhóc vì được chia gia tài và vì có dịp đế PR những bộ áo xống táọ bạo nhất “có thể ban cho các người nào mang tang đang đớn đau vì kẻ chết củng được hưởng chút ít hạnh phúc ở đời”. Đây là chiếc cớ để Văn Minh quảng bá hàng, đế kiếm tiền. Vợ của Văn Minh thì mừng nhãi con. Ngoài việc được chia gia .tài, vợ Văn Minh còn sốt cả ruột vì mãi mà chưa được mặc bộ đồ áo gai tân thời. Còn cô Tuyết (em Văn Minh) cộng bất hiếu như anh trai mình. Cô sẽ sở hữu điều kiện đế trưng diện trong đám tang. Cậu Tú Tân thì mong chóng đến ngày đưa tang để có dịp trổ tài chụp ảnh. lúc chưa phát phục, cậu “sốt ruột tới điên người lên” vì cậu đã chuẩn bị mấy loại máy ảnh mà mãi ko được sử dụng.

Phân tích tác phẩm hạnh phúc của một tang gia

Phân tích tác phẩm hạnh phúc của một tang gia

Phần lớn những con người trên chẳng hề giống nhau về dạng hình, cử chí, điệu bộ và tâm trạng riêng nhưng đều mang chung một niềm hạnh phúc là được nhanh chóng chứng kiến cụ tổ mất, đế sớm được lợi gia tài. đấy là niềm vui của 1 đại gia đình bất hiếu.

bản chất giả dối và sự lố lăng đồi bại của thị trấn hội “thượng lưu” ở thành phố còn thế hiện tương đối đặc sắc qua cảnh đám tang cụ tổ.

Ngay việc biểu hiện hình thức đơn vị đám tang, ta cũng đã thấy được ngòi bút phê phán sắc sảo của tác giả: “Một đám ma theo cả lối Ta, Tàu, Tây, với kiệu hát cống, lợn quay đi lọng, cho đến lốc hốc xoảng và hú dích, và vòng hoa, sở hữu tới ba trăm câu đối… Thật là 1 đám ma lớn tát sở hữu thể khiến cho người chết nằm trong thùng củng phải mỉm cười sung sướng, nếu như ko gật gù mẫu đầu…!”. Khó 1 nỗi là đám ma đi đến đâu là huyên náo đến đấy. Cả 1 thành phố đã nhốn nháo lên”. tương tự, đâu còn sự nghiêm túc của một đám tang mà người nằm trong thùng lại là 1 cụ tổ’.

Nhừng người đi đưa tang thì thật nhố nhăng, kệch cỡm. Họ đến đám tang đâu phải vì tiếc thương một con người giã từ. Cõi đời mà họ đến đây đế khoe khoang, đế trưng diện… Cô Tuvết ko buồn vì dòng chết của cụ tố mà vui mừng vì có cơ hội “mặc bộ trang phục ngây thơ – loại áo dài voan mỏng” và “đội 1 cái mủ mấn xinh xinh”. cùng lúc, “trên mặt lại hơi có vẻ buồn lãng mạn rất đúng mốt một nhà với đám”. Cậu Tú Tân thì bấm máy ảnh lia lịa. những người bạn của cụ cố Hồng thì “ngực đầy những huy chương như: Bắc Đẩu bội tinh, Long bội tinh, Cao Mên bội tinh, Vạn Tượng bội tinh, vân vân”. Trong đám tang mà những “trai thanh gái lịch” “chim nhau, cười tình có nhau, bình phẩm nhau, chê bai nhau, tị nhau, hò hẹn nhau”. Cụ cố Hồng thì ho khạc, mếu máo và xỉu đi. Ông Phán mọc sừng cũng khóc lớn “Hứt! Hứt ! Hứt !”, “Ông ta khóc quá muốn yên ổn đi thì may mang Xuân đỡ khỏi ngã. Nó chật vật mãi cũng không làm cho ông đứng thẳng lên được. Dưới dòng khăn trắng to tướng, cái áo thụng trắng loè xoè, Ông Phán cứ oặt người đi, khóc mãi ko thôi”. Còn Xuân tóc đỏ, một kẻ mang công làm cụ tố chết thì được mọi người coi như 1 ân nhân. Là một kẻ vô học, vô lại mà gia đình cụ cố Hồng lại phải mang ơn: “Cụ bà hớt hải chạy lên, rồi cảm động khôn cùng, vì nó là phần của ông Xuân, ông Xuân đốc tờ, cố vấn báo Gõ mõ, nên mới với sự long trọng như thế thêm cho đám ma”.

Một đám tang sở hữu đủ mọi dòng người, nhốn nháo, ô hợp. đa số tới đế cố khoa trương dòng hiếu, dòng giàu sang phú quý của mình. Càng tỏ ra sở hữu hiếu thì lại càng trình bày sự bất hiếu, sự mất đạo đức của mình. Qua ấy, tác giả lột trần bản tính xấu xa, bỉ ối, giả dối, nhố nhăng, kệch cỡm của nhừng kẻ thuộc phân khúc “thượng lưu” trong thị trấn hội nửa .thực dân và phong kiến lúc bấy giờ.

Nghệ thuật gây cười của Vù Trọng Phụng thật phong phú. một trong nhừng thủ pháp thân thuộc được Vũ Trọng Phụng sử dụng là phát hiện những chi tiết đối chọi nhau gay gắt nhưng cộng tồn tại trong một sự vật, một con người để từ đấy khiến cho bật lên tiếng cười. không những thế, những thủ pháp phóng đại, kể ngược, nhắc mỉa… Đều được tiêu dùng một cách thức đan xen linh hoạt. Bằng cốc giải pháp nghệ thuật đặc sắc, tác giả đã phê phán những lớp người chạy theo lối sống Tây hoá, đi ngược lại truyền thống đạo lí phải chăng đẹp của dân tộc. cùng lúc, qua đoạn trích nói riêng, tác phẩm tổng thể, tác kém chất lượng đã mỉa mai, châm biếm sâu cay bộ mặt thật của bọn thực dân trên đất nước ta khi bấy giờ.

>>> XEM THÊM : phân tích đoạn trích hạnh phúc của một tang gia

>>> XEM THÊM : soạn văn Hạnh phúc của một tang gia hay nhất

>>> XEM THÊM : Phân tích tác phẩm Hạnh phúc của một tang gia

Bài viết cùng chuyên mục